Navigation Menu

featured Slider

Featured Post

Random Post

TỪ CÔ ĐƠN ĐẾN TỰ TẠI



Có phải một người nên tự chiêm nghiệm sự cô đơn của bản thân trước khi bắt đầu những mối quan hệ? Vâng, bạn phải tự chiêm nghiệm sự cô đơn của bản thân cho đến khi sự cô đơn chuyển thành tự tại. Chỉ khi đó bạn mới có thể có một mối quan hệ sâu sắc và phong phú. Chỉ khi đó bạn mới có thể tiến đến tình yêu. Điều tôi muốn nói là một người phải tự chiêm nghiệm sự cô đơn của mình cho đến khi sự cô đơn chuyển thành sự tự tại.



Cô đơn là một trạng thái tinh thần tiêu cực. Tự tại thì tích cực. Cô đơn là một trạng thái tinh thần khi bạn hoài nhớ ai đó. Tự tại là trạng thái tinh thần khi bạn luôn tự thắp sáng mình. Cô đơn thì đau khổ. Tự tại thì an lạc. Cô đơn luôn làm bạn lo lắng, nhớ nhung, khao khát, ước muốn điều gì đó. Tự tại là bài tập tâm linh sâu sắc, không vọng tưởng, mãn nguyện, an lạc và hân thưởng. Khi cô đơn, bạn không là trung tâm. Trong trạng thái tự tại, bạn là trung tâm và là khởi nguyên của mọi thứ. Tự tại thì hoàn mỹ, tao nhã, thanh lịch và mãn nguyện. Cô đơn thì nghèo nàn, tất cả xung quanh chỉ là sự van nài và không còn gì khác nữa. Nó không hề thanh nhã mà lại xấu xí. Cô đơn thì phải phụ thuộc, tự tại thì hoàn toàn tự chủ.


Bây giờ, nếu bạn thiết lập một mối quan hệ khi bạn đang cảm thấy cô đơn thì bạn sẽ tìm cách chiếm hữu người khác. Người đó sẽ trở thành một phương tiện để thỏa mãn bạn. Bạn sẽ lợi dụng người đó và người đó cũng sẽ lợi dụng lại bởi vì không ai muốn trở thành công cụ cho người khác. Mỗi người là một sự chấm hết với chính mình. Không ai muốn trở thành phương tiện của người khác. Ai cũng muốn mình được tôn sùng như một ông hoàng. Không ai muốn phải nghe lệnh người khác, ai cũng muốn là bản thân mình. Vì vậy khi bạn thiết lập một mối quan hệ trong sự cô đơn thì mối quan hệ này đã đi vào ngõ cụt. Thậm chí trước khi bắt đầu thì nó đã đi vào ngõ cụt. Như là trước khi sinh ra thì đứa bé đã chết.

Hãy nhớ rằng, khi bạn mang theo sự cô đơn, bạn sẽ gặp một ai đó cũng đang tuyệt vọng như mình, bởi vì không có ai sống một cách tự tại có thể thu hút bạn. Bạn khác xa họ. Họ có thể thông cảm với bạn nhưng họ không yêu bạn. Một người ở trên đỉnh cao của sự tự tại chỉ có thể thu hút một người nào đó đang tự tại như họ. Vì thế, bất cứ khi nào hành xử theo sự cô đơn của mình thì bạn sẽ tìm thấy một người giống như bạn. Bạn sẽ thấy hình ảnh phản chiếu của mình ở đâu đó trong họ. Hai kẻ ăn mày gặp nhau tức là hai kẻ đau khổ gặp nhau. Hãy nhớ rằng, khi hai người đau khổ gặp nhau thì nó không là một phép cộng đơn giản mà nó là phép nhân. Lúc này, họ sẽ tạo ra khối đau khổ gấp bội cho chính họ và cho người khác. Khối đau khổ này lớn hơn gấp nhiều lần nỗi sầu khi mỗi người ôm một mối cô đơn riêng.

Đầu tiên hãy ở một mình. Hãy bắt đầu tận hưởng sự hiện hữu duy nhất của bản thân và hãy yêu chính mình. Hãy tìm niềm vui đích thực ngay cả khi không có ai đến bên bạn.


Bản thân bạn là tất cả. Nếu không ai gõ cửa nhà bạn thì bạn vẫn thế, không nhớ đến ai cả. Bạn không mong chờ ai đến gõ cửa. Bạn ở nhà và nếu có ai đến thì sẽ rất vui. Nhưng nếu không ai đến thì càng vui hơn. Và khi đó, hãy thiết lập một mối quan hệ. Giờ đây, bạn giống như một ông chủ, một vị hoàng đế, chứ không phải một tên ăn mày.

Ai sống tự tại đều có thể thu hút những người cũng sống tự tại bởi vì đồng khí tương cầu. Khi hai người chủ gặp nhau, ít ra họ cũng làm chủ cuộc sống của chính họ, niềm an lạc không là phép cộng mà được nhân lên. Niềm an lạc không tăng theo cấp số cộng mà tăng theo cấp số nhân. Họ không chiếm hữu, họ chia sẻ. Họ không lợi dụng lẫn nhau. Ngược lại, họ trở thành một và tận hưởng mọi sự hiện hữu xung quanh mình. Đó là một trạng thái thưởng thức cuộc sống một cách kỳ diệu. Họ sẽ nắm tay nhau và cùng nhìn vầng trăng trên bầu trời. Họ không nhìn nhau mà họ cùng nhau nhìn về một cái gì khác. Thỉnh thoảng họ sẽ cùng nhau nghe một bản giao hưởng của Mozart, Beethoven hay Wagner. Thỉnh thoảng họ ngồi bên nhau dưới một tán cây và tận hưởng bóng mát đang che chở họ. Thỉnh thoảng họ sẽ ngồi bên một thác nước và lắng nghe bản giao hưởng của thiên nhiên. Thỉnh thoảng họ cùng nhau ngồi trước biển và nhìn về nơi xa ngút tầm mắt. Khi hai người cô đơn gặp nhau, họ sẽ nhìn nhau bởi vì họ vẫn đang tìm cách để chiếm hữu đối phương, để lợi dụng nhau và để tìm hạnh phúc từ đối phương. Nhưng hai người yêu nhau sâu sắc sẽ không tìm cách lợi dụng nhau. Hơn nữa, họ trở thành bạn đồng hành trên con đường hành hương. Mục đích sống của họ trở nên cao đẹp hơn. Những quan tâm giống nhau mang họ lại gần nhau.


(Osho)

Cánh buồm đỏ thắm (Alexandre grin)

"Nếu muốn giữ người ấy ở bên mình mãi mãi, em sẽ cố tạo ra một khoảng lặng, đủ để không quá gần mà cũng không quá xa..."

Trên đời này có biết bao nhiêu chuyện tình. Có những câu chuyện kết thúc và để lại đêm tối. Có những câu chuyện kết thúc và để lại ánh sáng. Có những câu chuyện kết thúc và để lại hư không....

Thế nhưng, có những câu chuyện mãi mãi không kết thúc. Anh không biết “Cánh buồm đỏ thắm” của A-lếch-xan-đrơ-Grin đúng không? Và em muốn anh đọc nó vì nó khiến cho mọi người khi đã hiểu về nó thì sẽ phải nghĩ suy về niềm tin, về hạnh phúc và ngày mai.

Ở đó,những mảnh đất đang nở hoa rì rào đâu đó trên những hòn đảo giữa đại dương, giữa miền đất ngát hương ấy là sắc đỏ của những cánh buồm rực cháy lên trong tim chúng mình.

Đó là thuyền trưởng Grây và cô gái làng chài Axôn. Họ đã từng ở rất xa nhau, nhưng bây giờ thì không.













Thuở nhỏ, cậu bé Grây đã lấy sơn màu xanh để xóa đi những cái đinh trên bức tranh chúa Kitô bị hành hình bởi cậu không thể chịu đựng được nỗi đau đớn, dù đó là nỗi đau của bất kỳ ai.


Thuở nhỏ và cả khi lớn lên, cô bé Axôn hầu như bị làng Ca-pec-na chối bỏ. Mặc kệ những người ấy, cô vẫn tin rằng khi người thợ đốt than xếp than vào giỏ, chúng sẽ đâm chồi nảy lộc nở ra những đóa hoa, và rồi một ngày kia chàng hoàng tử tuấn tú sẽ theo một cánh buồm đỏ thắm tới đón cô đi.

Hai con người như thế sẽ yêu nhau, sẽ hiểu nhau bởi họ sinh ra trên đời là để hội ngộ bằng cổ tích.

Anh có cho rằng chúng mình viển vông khi tin vào những giấc mơ không? Có cho rằng “Cánh buồm đỏ thắm” chỉ là câu chuyện cổ tích không có thực không??


Với chúng mình, đó không chỉ đơn giản là hình ảnh tuyệt đẹp của một mối tình hoàng tử- công chúa đâu. Cánh buồm mơ ước ấy không chỉ là dấu hiệu nhận ra nhau của Axôn và Grây. Màu đỏ như nắng hồng buổi sớm ấy tỏa ra niềm vui cao quý rộn ràng giúp cho tâm hồn Axôn không bị hoen ố bởi sự hắt hủi coi khinh. Cánh buồm đỏ ấy đã kéo Grây ra khỏi nỗi buồn không biết mình phải đi tìm điều gì trong cuộc đời bao la.

Vẫn biết là khoảng trống giữa cuộc đời và cổ tích là mênh mang, vẫn biết là câu chuyện đầy nắng, hoa và gió biển của Grây và Axôn không thể xóa nhòa khoảng trống ấy nhưng chúng mình tin rằng một nơi nào trên Trái đất vẫn có những chàng trai và cô gái như họ, và mãi mãi, sắc thắm của cánh buồm ngày xưa sẽ lung linh trong tim chúng mình.

Anh có tin không, thân yêu của em?

Cánh buồm đỏ thắm

Ngỡ ngàng phút giây em đến ngập chứa hồn anh
Dường như đôi chân không còn bước trên thế trần
Người ơi ta nào quen biết, mà sao hồn nghe tha thiết
Em là giấc mơ của anh, thơ ngây đôi mắt nhìn xa xăm mơ màng

Ngỡ ngàng giây phút anh đến ngập chứa hồn em
Xôn xao cánh buồm đỏ thắm cổ tích xưa
Vòng tay chưa hề quen biết, bờ môi chưa từng tha thiết
Bỗng nhiên gần đâu đây, bỗng nhiên em muốn về bên anh mãi mãi.


Người yêu dấu ơi tình yêu có phép nhiệm màu
Cho anh tìm về bên em và đem giấc mơ hiện ra nơi ánh sáng trên cao
Hãy lắng nghe phút giây tình yêu lên tiếng
Người là chiêm bao hay là lẽ sống của cuộc đời
Để hôm nay ta biết thiên đường mà ta khao khát là nơi đây.


Em như ánh trăng dịu mát qua làn môi say
Ở giữa đôi ta chỉ có một con đường
Lòng anh nuôi ngàn cơn gió, thuyền anh đi về nơi em
Em là giấc mơ của anh cho anh được dắt em đi suốt cuộc đời


Mãi là dư âm đẹp nhất của thời gian
Em yêu cánh buồm cổ tích mang bóng hình anh
Lòng em nuôi ngàn cơn sóng thuyền em đi về nơi anh
Anh là giấc mơ của em, em tin vào nỗi chờ mong từng giây phút

<sưu tầm>

Để cuộc đời nhẹ nhàng và hạnh phúc

Tôi vừa đọc một cuốn sách cũ, tôi đã học được nhiều bài học sâu sắc. Tôi cảm thấy nó là cách rất tốt để mọi người có thể sống một cuộc đời ít phiền muộn. Chính vì vậy, tôi muốn chia sẻ đôi điều mà tôi đã học được từ cuốn sách ấy với mọi người..!


1. Sự thanh tịnh nằm ở trong tâm

Cả đời làm việc, đến cuối cùng chỉ muốn bản thân được an nhàn để hưởng thụ cuộc sống. Bạn luôn muốn tìm kiếm sự thanh tịnh ở bên ngoài trong khi bạn không phát hiện rằng nó là cái mà ai cũng có thể đạt được mà chỉ cần lấy ra từ trong tâm. Nếu tâm của bạn bớt tham sân si, bớt ganh đua, ghen ghét… thì tự khắc bản thân sẽ thấy thật thanh thản và thấy đời bỗng nhẹ nhàng làm sao.

2. Tức giận chỉ là một cục than hồng có thể làm đau người khác, nhưng người bị bỏng đầu tiên chính là bản thân bạn

Sẽ có lúc bạn cáu gắt với mọi người nhưng bạn đâu ngờ điều đó lại làm hại chính bản thân mình. Đừng bao giờ nói bất kì câu gì khi bạn tức giận. Người ta thường nói : “Giận quá mất khôn”. Tôi nghĩ điều đó rất đúng, bởi tôi đã từng đánh mất một người bạn của mình chỉ vì nói ra những lời nặng nề kinh khủng khi bạn đó không làm tôi vừa ý. Lúc đó, tôi làm tổn thương người ấy để bây giờ tôi đánh mất một người bạn thân.

3. Suy nghĩ sẽ định hình con người bạn

Chúng ta nghĩ thế nào thì con người chúng ta như thế ấy. Bạn nghĩ bạn vô dụng, chắc chắn bạn sẽ không bao giờ làm nên trò trống gì vì bạn chẳng thèm hành động. Bạn nghĩ bạn thông minh, dĩ nhiên bạn sẽ thông mình vì tự bản thân sẽ biết cách tạo nên điều đó. Chỉ cần suy nghĩ tích cực thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi! Do đó, cuộc sống cũng sẽ ít buồn phiền, vì lúc nào bạn cũng cố biến mọi thứ bạn gặp phải trong cuộc sống thành niềm vui riêng cho mình.

4. Biết người là thông minh, biết mình là sự giác ngộ

Chiến thắng bản thân còn hơn là chiến thắng cả ngàn trận đánh. Đó là một bài học sâu sắc mà ai cũng cần biết. Tự chinh phục tâm chính mình chính là ải lớn nhất mà con người phải trải qua. Do đó, chúng ta phải tập thiền định để hiểu về chính bản thân mình. Biết được bản thân thích gì, làm gì để thỏa mãn nó chính là cách để bạn sống vui hơn mỗi ngày. Đừng tưởng đây là điều dễ thực hiện vì có người đã mất cả đời chỉ để làm điều này thôi đấy! Chính tôi cũng là người sẽ phải rèn luyện nhiều trong thời gian tới.

5. Thay thế đố kị bằng ngưỡng mộ

Còn đố kị thì tâm bạn sẽ còn buồn phiền. Thay vào đó, chúng ta nên đón nhận sự thành công của người khác bằng sự ngưỡng mộ. Tâm bình thản rồi lấy cái tốt của người khác để làm gương sẽ khiến bạn dễ dàng phấn đấu mà không có sự căm phẫn. Đố kị chỉ làm lòng người thêm nhơ bẩn, thậm chí vì đố kị con người có thể biến chất, trở thành người chuyên làm những hành động xấu xa mà đôi khi chính bản thân mình cũng không ngờ tới.

6. Nhân từ với tất thảy mọi người

Luôn luôn nhẹ nhàng với trẻ con, yêu thương người già, đồng cảm với người cùng khổ, nhân từ với kẻ yếu thế và người lầm lỗi. Một lúc nào đó trong đời, bạn sẽ rơi vào những hoàn cảnh đó. Động lòng trắc ẩn với mọi người, kẻ giàu cũng như người nghèo; ai cũng có nỗi khổ. Có người chịu khổ nhiều, có người chịu khổ ít.

Nhân từ để yêu thương và đồng cảm với họ. Vì mỗi người có một nỗi khổ riêng chỉ có họ mới thấu. Bởi vì bạn luôn nhìn người bằng con mắt nhân từ nên đời bạn sẽ luôn đẹp. Mọi thứ đều hoàn hảo. Tâm can được thanh lọc bởi những hành động mà bạn dành cho người khác.

7. Tùy duyên

“Bàn tay ta vun đắp, thành bại thuộc vào duyên, Vinh nhục ai không gặp, có chi phải ưu phiền”

Bài học sâu sắc cuối cùng mà tôi đã học được chính là để mọi thứ tùy duyên. Như nhà sư đã nói, cái gì của mình thì nó sẽ thuộc về mình, còn cái gì không phải thì nó mãi mãi sẽ không thuộc về mình. Vì vậy, nếu muốn nắm bắt gì đó, đặc biệt là tình yêu thì hãy để tùy duyên.

Bạn có thể cố gắng theo đuổi nhưng có lúc bạn cũng phải biết buông bỏ nếu mọi chuyện đã quá giới hạn và không còn khả năng cố gắng. Cứ nắm giữ chỉ làm bạn đau khổ rồi vấn vương muộn phiền sẽ là điều không thể né tránh. Tâm sẽ nhẹ nhàng nếu bạn để mọi thứ tùy duyên. Đó là cách để bạn có thể chấp nhận cuộc sống dễ dàng hơn.

Hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng. Tôi đã làm được 4/7 điều rồi và thấy đời mình nó cũng thanh thản đi bớt phần nào. Đặc biệt, tôi thích nhất là điều cuối cùng. Tôi cũng mong rằng những điều này sẽ giúp ích cho bản thân mỗi bạn..!

TÌM HAY KHÔNG TÌM

Jesus nói: Tìm và ông sẽ thấy.
Phật nói: Đừng tìm, bằng không ông sẽ lỡ.
Jesus nói: Hỏi và nó sẽ được trao cho ông.
Phật nói: Đừng hỏi, bằng không nó sẽ không bao giờ được trao cho ông đâu.
Jesus nói: Gõ cửa và cửa sẽ được mở ra.
Phật nói: Đợi... nhìn... cửa không đóng chút nào đâu. Nếu ông gõ, chính việc gõ của ông chỉ ra rằng ông đang gõ vào đâu đó khác - lên tường - bởi vì cửa bao giờ cũng mở.



Vậy ai đúng? Jesus chứng ngộ cũng như Phật - bởi vì không có vấn đề chứng ngộ nhiều hơn hay chứng ngộ ít hơn. Nhưng thế thì sao có khác biệt này?

Khác biệt nằm ở đối tượng nghe Jesus nói và đối tượng nghe Phật nói. Jesus nói cho những người còn chưa điểm đạo, chưa được điểm tới những điều huyền bí của cuộc sống. Phật nói cho một nhóm người hoàn toàn khác, những người đã được điểm đạo, những người lão luyện, những người có thể hiểu được điều ngược đời, những điều huyền bí.

(Osho)

MỘT CÂU CHUYỆN THIỀN

MỘT CÂU CHUYỆN THIỀN

Thiền sư Hakuin rất được mọi người trọng vọng kính nể vì phong cách đạo đức thánh thiện của ông.
Một ngày kia, có người con gái trẻ đẹp ở gần chùa của thiền sư bỗng bị chửa hoang. Người ta không biết cha đứa bé là ai. Bố mẹ cô gái vô cùng tức giận và xấu hổ, nên đánh đập tra khảo cô con gái về lai lịch tình nhân của cô. Ban đầu cô con gái không chịu nói gì cả, nhưng sau cùng vì bị đánh đập dữ dội, cô tiết lộ đó là thiền sư Hakuin.
Tin xấu đồn ra nhanh chóng. Cha mẹ cô gái giận dữ, đùng đùng lên chùa và mắng xối xả vào mặt Hakuin. Khi họ dứt lời, Hakuin chỉ thốt hai tiếng “Thế à!”
Sau khi đứa bé chào đời, gia đình cô gái mang đứa bé quẳng cho Hakuin nuôi. Thời gian đó, Hakuin bị tai tiếng và nhiều người chê bai trách móc ông đủ điều; nhưng Hakuin vẫn thản nhiên như không, dường như câu chuyện kia chẳng có dính líu gì đến ông cả.
Hakuin chăm sóc đứa bé thật tử tế và bế nó đi xin sữa khắp nơi.
Một năm sau, cô gái vì cảm thấy ray rứt hối hận nên đã thú thực với cha mẹ là người cha đứa bé không phải là Hakuin, mà là một chàng thanh niên làm ở chợ cá. Cha mẹ cô ta vội chạy lên chùa dập đầu tạ lỗi với Hakuin và xin mang đứa bé về.
Thiền sư Hakuin thốt lên hai tiếng “Thế à!” và vẫn thản nhiên như không.



Nếu Hakuin chỉ là một vị sư bình thường, một người đạo đức bình thường, một người được coi như vị Thánh, thì Hakuin sẽ chống trả và tự bào chữa ngay là ông không phải cha đứa bé đó, rằng ông không hề phạm tội, ông trong sạch, ông bị người ta vu oan v.v… Ngay cả nếu ông phạm tội, có lẽ ông cũng không nhận. Một người đạo đức, một người được mọi người tôn trọng như vị Thánh, sẽ phủ nhận quyết liệt ngay nếu mình không phạm tội – nhưng Hakuin, Thiền Sư Hakuin không hề bào chữa, không hề biện minh điều gì, cũng chẳng nói lời gì ngoài hai tiếng không đâu vào đâu “Thế à!”

Cái gì đã xảy ra trong cái tâm Hakuin? Không, không có gì cả! Hakuin chỉ lẳng lặng nghe những lời buộc tội đó, chỉ điềm nhiên nghe những lời khinh chê báng bổ đó, Hakuin không phản ứng cách này hay cách khác. Ông không nói “có” cũng chẳng nói “không”. Nội tâm ông không xao động, phong cách vẫn an nhiên tự tại, Thiền Sư Hakuin đón nhận đứa bé với tinh thần vô uý, không sợ hãi.

Một khi ta phản ứng, một khi ta nói cái này đúng, cái kia sai, cái này có, cái kia không có, thì ta đã bộc lộ sự sợ hãi của ta rồi. Chỉ có Sợ Hãi mới đưa đến phản ứng chống trả lại. Còn tinh thần không sợ sệt, không khuất lấp, không ngại ngần sẽ đưa đến bình tĩnh an nhiên trước nghịch cảnh. Vì sao vậy? Chính vì tinh thần vô úy đó mới là sức mạnh nội tâm tuyệt đối, sức mạnh mãnh liệt của bậc Siêu Phàm, bậc Đại Bồ Tát.

Cha mẹ cô gái rất giận dữ, tra khảo cô về lai lịch cha đứa bé. Lúc đầu cô ta không nói, nhưng sau cô tiết lộ đó là Hakuin. Cha mẹ cô ta chạy lên chùa và mắng xối xả vào mặt Thiền sư Hakuin. Sư Hakuin vẫn điềm nhiên nhẹ nhàng nói “Thế à!” Khi đứa bé được sinh ra, nó bị cha mẹ cô gái đem bỏ cho Hakuin. Thời gian này, Hakuin đã bị tai tiếng dèm pha rất nhiều, nhưng ông chẳng quan tâm gì.

Thời gian này, Hakuin đã bị tai tiếng dèm pha rất nhiều, nhưng ông chẳng quan tâm gì cả.

Đối với bậc Thánh nhân, những lời tâng bốc, khen thưởng hay những lời châm biếm thóa mạ chẳng có tác động gì đến họ cả. Họ đã vượt ra ngoài những lý luận dung tục tầm thường của người đời. Còn chúng ta, chúng ta quan tâm quá đến dư luận, quan tâm quá đến ý kiến của người khác. Tại sao dư luận lại quan trọng đối với chúng ta như vậy? Tại sao chúng ta lại lo lắng đến ý kiến, suy nghĩ của người khác? Bởi vì chúng ta không còn tự chủ được nữa. Từ nhỏ, người lớn đã tập cho chúng ta phải cúi đầu phục tùng nên chúng ta cũng không còn biết mình là ai nữa. Chúng ta lệ thuộc vào người khác quá nhiều, chúng ta coi trọng dư luận quá nhiều. Nếu họ nói chúng ta đúng, tốt thì chắc chắn chúng ta như vậy. Nếu họ nói chúng ta sai, xấu thì quả thật chúng ta sai, xấu, không trật chút nào. Chúng ta tự biến mình thành nô lệ của dư luận, nô lệ của ý kiến người khác. Chúng ta thiếu can đảm để có thể dám nói: “Ý kiến của họ là ý kiến của họ. Tôi là tôi, không ăn nhập dính dáng gì đến họ cả. Nếu tôi không tốt thì dù họ có giấu giếm, sơn phết cho tôi thì tôi vẫn là một người xấu. Nếu tôi tốt đẹp, dù họ có nói xấu vạn lời đi chăng nữa thì sự thực vốn không thay đổi. Dư luận là dư luận, tôi là tôi”. Quả thực, người nào tự biết mình rồi thì sẽ không bao giờ bị lay động bởi những gì người khác nghĩ về họ.

Hakuin chăm sóc đứa bé thật tử tế. Sư đi khắp nơi xin sữa, thức ăn và tất cả đồ cần dùng cho đứa bé. Một năm sau, mẹ đứa bé vì ăn năn hối hận đã vu oan cho Hakuin, thú thực với cha mẹ rằng cha ruột đứa bé là một tên bán cá ngoài chợ.

Quả tình, Sư Hakuin đã chịu nhiều cay đắng. Sư có thể bị chửi rủa, mắng nhiếc, khinh ghét, thậm chí có thể bị liệng đá vào người – những người mà trước kia đã từng dâng hoa cúi đầu đảnh lễ dưới chân Sư cầu xin ân phúc – nhưng Sư Hakuin vẫn thản nhiên như không, ngày ngày bế đứa bé đi xin sữa khắp nơi, mặc những lời nhiếc móc ngoài tai. Thiền Sư chỉ chú tâm săn sóc đứa bé, một linh vật đáng thương đang bị bỏ rơi. Thiền Sư ban rải tình thương mà không phân biệt, tình thương của chư Phật cho đứa bé. Thiền Sư chăm sóc đứa bé thật tử tế, trước sau như một, không thay đổi.

Hối hận ray rứt vì thấy tăm tiếng của Thiền Sư bị tổn hại rất nhiều, vì nghe những lời xầm xì chê bai nhiếc móc, vì thấy những cánh cửa đóng sầm lại tàn nhẫn vào mặt Sư khi ngài bế đứa bé đi xin sữa hay thức ăn, cô gái đã thú nhận rằng cha đứa bé là một anh bán cá ngoài chợ. Cha mẹ cô gái hối lỗi vội vàng chạy đến xin tạ lỗi với Thiền Sư và xin mang đứa bé về. Thiền Sư Hakuin vẫn điềm nhiên thốt lên hai tiếng “Thế à!”

Thật kính cẩn thán phục một bậc Chân Sư, một bậc Đại Bồ Tát. Trong vinh quang, hạnh phúc hay đau khổ thất bại, sống hay chết, bậc Thánh nhân không hề rúng động, luôn luôn an trú trong tịch nhiên tự tại. Hai tiếng vỏn vẹn “Thế à!” của Sư Hakuin bộc lộ trọn vẹn sự Tỉnh Thức Chân Nguyên của bậc Chứng đạo. Cuộc đời tặng ta cái gì, ta đón nhận cái đó. Nó tặng ta đau khổ và chê bai 

Nó tặng ta đau khổ và chê bai nguyền rủa, hãy giang tay ôm tất cả vào lòng. Nó tặng ta thành công hay hạnh phúc, hãy an nhiên đi đứng thẳng lưng trong vầng hào quang đó.

(Sưu tầm)

‘Bụi phấn’

‘Bụi phấn’ mãi gắn với hình ảnh người thầy



Gợi lên ký ức nơi bục giảng, ‘Bụi phấn’ là bài hát quen thuộc nhất về người giáo viên mà bất kỳ ai khi còn đi học cũng đều thuộc lòng.

Được nhạc sĩ Vũ Hoàng phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của tác giả Lê Văn Lộc, Bụi phấn nhanh chóng trở thành một trong những ca khúc thiếu nhi nổi tiếng nhất  của nền âm nhạc Việt Nam. Hiếm ai còn nhớ bài hát này ra đời vào thời gian nào, trong hoàn cảnh ra sao, chỉ biết rằng ai từng trải qua thời 
cắp sách đến trường cũng đều từng nghe và thuộc lòng Bụi phấn.
Sự tận tâm của người thầy với những học trò nhỏ. Ảnh: st.



Giống như một bản nhạc thơ, Bụi phấn có lời ca ngắn với những âm điệu nhẹ nhàng, dễ nhớ, dễ thuộc. Mỗi khi những câu hát ấy vang lên, người nghe như sống trong khoảnh khắc của những ký ức xưa cũ lúc còn ngồi trên ghế nhà trường, là một học sinh vô tư, hồn nhiên.
Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi

Có hạt bụi nào, rơi trên bục giảng

Có hạt bụi nào, vương trên tóc thầy…




Khi người giáo viên bắt đầu dùng phấn viết những bài học mới lên chiếc bảng đen, những hạt bụi trắng xóa rơi xuống – đó là một hình ảnh quá đỗi đơn sơ, xảy ra hàng ngày và dễ dàng bắt gặp ở bất kỳ lớp học nào. Nhưng qua cảm nhận của tác giả, những hạt bụi ấy trở thành một hình ảnh mang  tính ước lệ và có hồn. Nó không chỉ là những hạt nhỏ li ti rơi xuống bục giảng hay vương lại trên tóc mỗi lần người thầy viết bài, mà đã trở thành một biểu tượng in sâu trong tâm trí bao thế hệ học trò.

thaygiao-jpg-1353373495_500x0.jpg



Động từ “rơi” được nhấn mạnh thành “rơi rơi” tạo nên một cảm giác bâng khuâng và chơi vơi. Hạt bụi rơi mãi không ngừng một cách lặng lẽ đến mức chẳng ai nhận ra chúng đang hòa quyện và nô đùa – như chính những người học trò nghịch ngợm, vô tư. Khi chiếc bảng đen đầy ắp những kiến thức, những dòng chữ thì cũng là lúc dưới bục giảng, trên mái tóc người thầy vương thêm nhiều hạt bụi.
Em yêu phút giây này, thầy em tóc như bạc thêm

Bạc thêm, vì bụi phấn. Cho em bài học hay…


Những hạt bụi phấn chắp cánh đưa người học trò bước tới tương lai, tới
những bài học tri thức lẫn bài học cuộc sống vô cùng quý giá. Người thầy
ấy chẳng quan tâm tới mái tóc mình đang ngày một bạc thêm, còn những
người học trò cũng chẳng ai có thể đếm được có bao nhiêu hạt bụi đậu vào
mái tóc thầy trong từng tiết học. Đọng lại trong đó là một nỗi niềm ưu
tư về cuộc sống, về tương lai của những thế hệ học trò.

Mai sau lớn nên người, làm sao có thể nào quên

Ngày xưa thầy dạy dỗ, khi em tuổi còn thơ…




Chẳng ai nhận ra được sự thay đổi cho tới khi trưởng thành. Đến một lúc
nào đó nhìn lại mới chợt thấy mọi thứ đã khác biệt theo thời gian. Màu
trắng của những hạt bụi phấn năm xưa giờ đã trở thành màu tóc của người
giáo viên. Tâm hồn của cô cậu học trò đã lớn lên từ những hạt bụi phấn,
chất chứa biết bao sự ân cần, trìu mến với những bài học tuôn chảy theo
từng ngày. “Làm sao có thể nào quên” - khi đã “nên người” thì những cô
cậu học trò năm nào mới thấy hình ảnh quen thuộc “khi thầy viết bảng,
bụi phấn rơi rơi” là những ký ức khó phai nhòa.

NNK-2849-JPG-1353373495_500x0.jpg
"Em yêu phút giây này, thầy em tóc như bạc thêm. Bạc thêm vì bụi phấn, cho em bài học hay...". Ảnh: Hoàng Hà.

Có những người thầy xuất hiện thoáng qua trong cuộc đời ta, nhưng cũng
có những người khiến ta nhớ rất lâu. Từng lời nói, từng câu pha trò
trong giờ học, từng lúc nghiêm khắc mỗi khi kiểm tra miệng, từng phút
thoáng buồn trước sự vô lo của trò… Tất cả những thứ đó tạo nên một hành
trình dài của sự trưởng thành.

Mỗi khi giai điệu da diết, bồi hồi của Bụi phấn được ngân nga,
tâm hồn người học trò năm xưa lại trở nên xao xuyến khi nhớ về những
người thầy cũ, bạn bè cũ, mái trường thân thương đã gắn bó cả một thời
tuổi trẻ. Những câu hát đem lại sự hoài niệm về một thời đã qua, thời
của “có hạt bụi nào rơi trên bục giảng, có hạt bụi nào vương trên tóc
thầy” - hình ảnh mà chỉ có những người học trò mới nhìn thấy và cũng chỉ
có tới lúc chia xa, họ mới nhận ra nó đẹp tới nhường nào.



Thời gian trôi đi, cuộc sống ngày càng thay đổi, xã hội ngày càng hiện
đại hơn. Những chiếc bảng đen được thay thế bằng bảng chống bóng, phấn
được thay bằng phấn không bụi và đôi khi còn là những chiếc bút điện tử
với máy chiếu. Hình ảnh “khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi” ở thời
hiện đại khó còn có thể tìm thấy, nhưng những hạt bụi vô hình vẫn ngày
ngày tuôn rơi trên bục giảng - nơi hàng ngày, người giáo viên vẫn đem
những kiến thức và kinh nghiệm cuộc sống truyền tới những người học trò.
Những hạt bụi vô hình ấy, theo thời gian, cũng sẽ nhuộm trắng mái tóc
của người thầy và gắn với từng giai đoạn trưởng thành của người học
sinh.



Mỗi năm cứ đến dịp 20/11, Bụi phấn lại thêm một lần khẳng định
giá trị thiêng liêng của nó trường tồn cùng thời gian. Những giai điệu
mượt mà, da diết ấy vẫn luôn đem tới một cảm giác bình yên, thân thương
như một dòng suối trong lành của quá khứ tuôn chảy tới thực tại, đem
theo bao kỷ niệm của “tuổi còn thơ”.






Việt Lê (VnExpress)


Follow @ Me